📖 Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài
Chương 10: Tình yêu nảy mầm
Mưa vẫn rơi nặng hạt, từng giọt lạnh buốt xối xả xuống mái hiên, tạo nên âm thanh ồn ào nhưng lại khiến không gian quanh căn hộ nhỏ của Linh trở nên tĩnh lặng đến kỳ lạ. Cô đứng sau cánh cửa, lưng tựa vào tường, hơi thở dồn dập. Qua khe cửa hẹp, cô thấy bóng dáng Minh vẫn đứng nguyên dưới mưa, áo sơ mi trắng ướt sũng, dính chặt vào người, mái tóc rối bù, nước mưa chảy dài trên khuôn mặt đầy vẻ kiên định. Anh không hề nhúc nhích, đôi mắt vẫn hướng về phía cửa sổ phòng khách, nơi ánh đèn vàng hắt ra.
Linh cảm nhận được sự run rẩy trong lòng, một cảm giác vừa đau đớn vừa xót xa. Cô biết mình không thể cứ đứng đây mãi, không thể tiếp tục trốn tránh. Cô đã cố gắng dựng lên bức tường lạnh lùng, nhưng nhìn thấy anh chịu trận vì mình, trái tim cô như có ai bóp nghẹn. Cô hít một hơi thật sâu, vươn tay vặn chốt cửa, kéo cánh cửa mở ra.
Tiếng kẽo kẹt vang lên trong đêm mưa, và cô nhìn thấy ánh mắt anh bừng sáng khi thấy cô. Linh bước ra, nước mưa hắt vào mặt, nhưng cô không quan tâm. Cô nắm lấy tay anh, kéo anh vào nhà, giọng nghẹn ngào: “Anh vào đi, đừng đứng đó nữa.” Minh bước vào căn hộ, người run lên vì lạnh, nước mưa nhỏ giọt xuống sàn nhà. Linh vội lấy chiếc khăn bông khô đưa cho anh, rồi quay đi pha một tách trà gừng nóng.
Căn phòng nhỏ ấm áp, mùi trà gừng lan tỏa, tạo nên bầu không khí gần gũi nhưng căng thẳng. Minh lau khô tóc, nhìn Linh chăm chú, giọng khàn đặc: “Em đã tránh mặt anh suốt mấy ngày qua. Anh biết em giận, nhưng anh cần nói chuyện với em.” Linh đặt tách trà trước mặt anh, ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay, ánh mắt dò xét: “Anh nói đi. Anh muốn gì ở em?” Minh thở dài, đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh muốn em quay về.
Anh muốn chúng ta bắt đầu lại.” Linh cười nhạt, giọng chua chát: “Bắt đầu lại? Anh nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao? Chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng, anh đừng quên điều đó.” Minh lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Anh không quên. Nhưng anh nhận ra rằng anh không muốn hợp đồng nữa.
Anh muốn em thật sự, muốn một gia đình thật sự.” Linh sững người, trái tim đập loạn. Cô muốn tin anh, nhưng nỗi sợ bị tổn thương vẫn còn đó. Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn mưa vẫn rơi, giọng run run: “Anh có biết em đã phải chịu đựng những gì không? Mẹ anh coi em như kẻ ăn bám, tung tin đồn khắp nơi, còn anh thì không hề bảo vệ em.” Minh bước đến gần cô, đặt tay lên vai cô, giọng đầy áy náy: “Anh xin lỗi.
Anh đã sai khi không đứng ra bảo vệ em. Nhưng từ giờ, anh sẽ làm mọi thứ để em không phải chịu tổn thương nào nữa.” Linh quay lại, nhìn anh, trong mắt ánh lên tia hy vọng nhưng cũng đầy nghi ngờ: “Em không cần anh hứa hẹn. Em chỉ cần một mối quan hệ thật lòng, không hợp đồng, không toan tính.” Minh nắm chặt tay cô, giọng nghẹn lại: “Anh đồng ý. Anh sẽ chấm dứt hợp đồng, và chúng ta sẽ bắt đầu từ con số không, nếu em đồng ý.” Linh im lặng, nhìn vào mắt anh, cảm nhận sự chân thành.
Cô đang định trả lời thì bỗng có tiếng gõ cửa dồn dập. Cả hai giật mình nhìn ra cửa. Linh mở cửa, sững sờ khi thấy bà Hoàng đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén nhìn cô, rồi nhìn Minh đang đứng phía sau. Bà bước vào, giọng đầy uy quyền: “Minh, con đang làm gì ở đây?
Con có biết mẹ đã tìm con khắp nơi không?” Minh đứng ra trước mặt Linh, giọng bình tĩnh: “Mẹ, con đang nói chuyện với vợ con.” Bà Hoàng nhếch môi, nhìn Linh đầy khinh miệt: “Vợ? Nó chỉ là vợ hợp đồng, hết hạn rồi thì không còn là gì cả. Con đừng phí thời gian với nó nữa.” Linh cắn môi, không nói gì, nhưng ánh mắt cô kiên định. Minh nắm tay Linh, nhìn mẹ thẳng thắn: “Mẹ, con yêu Linh.
Con muốn cưới cô ấy thật sự, không phải vì hợp đồng.” Bà Hoàng tức giận, giọng run lên: “Con điên rồi! Nó không xứng với con. Mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận nó.” Bà quay sang Linh, rút từ túi xách một tấm séc, đưa về phía cô: “Cô cầm lấy số tiền này, rồi biến khỏi cuộc đời con trai tôi.” Linh nhìn tấm séc, lòng đau nhói, nhưng cô lắc đầu, giọng bình tĩnh: “Con không cần tiền của mẹ. Con ở lại vì công việc của con, và vì Minh.” Bà Hoàng tái mặt, nghiến răng: “Cô sẽ hối hận!” Bà quay ngoắt đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, bà nói với Minh, giọng đầy đe dọa: “Mẹ sẽ tìm một người phụ nữ xứng đáng hơn cho con.
Con sẽ thấy, mẹ làm được.” Cánh cửa đóng sầm lại, không gian trở nên im lặng đến ngột ngạt. Linh đứng yên, hai tay buông thõng, lòng trĩu nặng. Cô không ngờ mình lại có đủ dũng cảm để từ chối bà Hoàng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Minh, cô biết mình đã chọn đúng. Minh bước đến, ôm chầm lấy cô, vòng tay siết chặt, giọng nghẹn ngào: “Cảm ơn em.
Anh biết em đã rất dũng cảm.” Linh tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô thì thầm: “Em chỉ muốn được sống thật với chính mình, và được yêu thương thật lòng.” Minh vuốt tóc cô, giọng trầm ấm: “Anh sẽ cho em điều đó. Anh hứa.” Họ ngồi xuống ghế sofa, tay vẫn nắm chặt, nhìn nhau không chớp mắt. Linh cảm nhận được sự bình yên lần đầu tiên sau bao ngày sóng gió.
Cô nhớ lại những lời mẹ chồng nói, nhưng giờ đây cô không còn sợ hãi. Cô đã có Minh bên cạnh, và cô tin vào tình cảm của anh. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Anh biết không, em đã nhận được lời mời làm việc từ một công ty khác. Em đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng em quyết định ở lại, vì em muốn chứng minh bản thân mình, và vì em không muốn chạy trốn nữa.” Minh nhìn cô, ánh mắt đầy tự hào: “Anh ủng hộ em.
Em làm bất cứ điều gì em muốn, anh sẽ luôn ở bên em.” Linh mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm. Cô biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất cô không còn đơn độc. Cô nắm chặt tay anh, thì thầm: “Cảm ơn anh đã đến.” Bà Hoàng bước ra khỏi căn hộ, khuôn mặt tối sầm, đôi mắt long lên sự tức giận. Bà lấy điện thoại, gọi cho một số máy lạ, giọng lạnh lùng: “Chuyện này chưa kết thúc đâu.
Tôi sẽ không để con trai tôi bị một đứa con gái vô danh tiểu tốt làm mê hoặc.” Bà dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Hãy tìm cho tôi một người phụ nữ xứng đáng hơn, ngay lập tức.” Bà Hoàng tức giận bỏ đi, nhưng để lại lời đe dọa sẽ giới thiệu một người phụ nữ khác xứng đáng hơn cho Minh.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài!