📖 Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài
Chương 5: Quyết định ở lại
Trên sân thượng, gió đêm thổi nhẹ làm mái tóc Linh bay lòa xòa. Cô đứng đối diện Minh, lòng đầy tò mò về bí mật anh sắp nói. Minh hít một hơi sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, giọng trầm ấm nhưng có chút run: “Linh, anh muốn em biết sự thật về hợp đồng của chúng ta.” Linh gật đầu, tim đập nhanh hơn. Minh tiếp tục: “Thực ra, anh đã cố tình kéo dài hợp đồng thêm ba tháng, không phải vì lý do công việc như anh từng nói.” Linh chớp mắt, ngạc nhiên.
“Anh làm vậy vì… anh không muốn mất em. Anh đã yêu em từ lâu rồi, Linh ạ.” Linh sững sờ, không thể tin vào tai mình. Cô lùi lại một bước, giọng run run: “Anh nói gì? Anh yêu em?
Anh đã lừa em suốt ba năm qua?” Mắt cô rưng rưng, sự giận dữ và tổn thương trào dâng. “Tại sao anh không nói sớm? Tại sao anh lại để em sống trong mơ hồ, tự hỏi liệu anh có coi em là vợ thật hay không?” Minh bước tới, muốn nắm tay cô nhưng cô gạt ra. “Em cần thời gian để suy nghĩ.
Em không thể ở đây lúc này.” Nói rồi, Linh quay người chạy xuống cầu thang, bỏ lại Minh đứng chôn chân. Cô lao vào phòng, đóng sầm cửa, nước mắt lăn dài. Cô mở vali, bắt đầu nhét quần áo vào. Đầu óc cô quay cuồng: ba năm qua, cô luôn cố gắng giữ khoảng cách, không dám tin vào tình cảm của Minh, vì nghĩ đó chỉ là hợp đồng.
Giờ anh nói yêu cô, cô vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Cô không biết mình có thể tin anh lần nữa không. Cô lấy điện thoại đặt vé xe về quê, rồi xách vali bước ra cổng. Nhưng vừa ra đến cổng, Minh đã đứng chặn trước mặt, ánh mắt van xin: “Linh, đừng đi.
Anh biết anh sai, anh xin lỗi. Nhưng anh thật lòng yêu em. Cho anh cơ hội chứng minh, được không?” Linh nhìn anh, lòng đau nhói. “Anh đã lừa em suốt ba năm.
Làm sao em tin anh được?” Minh nắm tay cô, giọng nghẹn ngào: “Anh biết anh sai. Nhưng anh sợ mất em. Anh sẽ làm mọi thứ để em tin anh. Chỉ cần em ở lại.” Linh đứng im, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Minh.
Cô biết anh đang chân thành, nhưng nỗi đau bị lừa dối vẫn còn nguyên. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nói: “Em có thể ở lại, nhưng với điều kiện. Anh phải tôn trọng không gian riêng của em, không ép buộc em làm bất cứ điều gì. Và em chỉ ở lại thêm ba tháng, để giúp anh vượt qua khủng hoảng gia đình.
Sau đó, chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng.” Minh gật đầu ngay lập tức: “Anh đồng ý. Anh sẽ không can thiệp vào cuộc sống của em. Anh chỉ muốn em ở đây, để anh có cơ hội bù đắp.” Linh thở dài, gật đầu. Cô quay vào nhà, nhưng vẫn giữ khoảng cách với Minh.
Tối đó, cô nằm trên giường, suy nghĩ về lời nói của anh. Có lẽ cô nên cho anh một cơ hội, nhưng cô cần thời gian để chữa lành vết thương. Sáng hôm sau, Linh thức dậy, cố gắng bắt đầu một ngày mới. Cô đến công ty, nhưng khi bước vào phòng họp, cô sững sờ khi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi cạnh bàn làm việc của mình.
Sếp giới thiệu: “Đây là Hà, trợ lý mới của phòng thiết kế. Cô ấy sẽ hỗ trợ em trong dự án lần này.” Linh chào Hà, nhưng trong lòng dấy lên nghi ngờ. Tại sao lại có người mới xuất hiện đúng lúc này? Linh cố gắng tập trung vào công việc, nhưng ánh mắt của Hà khiến cô bất an.
Cô nhận ra Hà chính là người mà bà Hoàng đã nhắc đến trong cuộc điện thoại hôm trước. Sáng hôm sau, Linh phát hiện bà Hoàng đã thuê một nữ thiết kế mới vào làm phó nhóm dự án của cô.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài!