📖 Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài
Chương 1: Hợp đồng hết hạn
Sáng thứ Hai, ánh nắng xuyên qua cửa kính phòng khách biệt thự nhà họ Hoàng, chiếu lên tờ hợp đồng hôn nhân đã ố vàng. Linh ngồi trên ghế sofa, tay siết chặt tờ giấy, tim đập nhanh khi nghĩ đến cuộc gặp với Minh sắp tới. Hợp đồng này sẽ hết hạn sau đúng ba mươi ngày nữa, và cô đã quyết định sẽ không gia hạn. Cô nhìn quanh căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, nơi cô đã sống ba năm như một người xa lạ.
Mỗi góc nhà đều gợi lại những ký ức về sự gượng ép, những bữa cơm im lặng, những ánh nhìn dò xét. Hôm nay, cô sẽ nói với Minh rằng cô muốn chấm dứt tất cả. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh, nhưng bàn tay vẫn run nhẹ. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ cầu thang, và Linh biết Minh đang đến gần.
Cô đặt tờ hợp đồng lên bàn, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại quan trọng nhất trong đời mình. Minh bước vào phòng khách, bộ vest chỉnh tề, gương mặt điển trai nhưng không biểu lộ cảm xúc. Anh ngồi xuống ghế đối diện Linh, ánh mắt dừng trên tờ hợp đồng. “Em đã đọc kỹ chưa?” – anh hỏi, giọng trầm ổn.
Linh gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh: “Em đã đọc. Và em muốn nói chuyện với anh về việc này.” Cô đẩy tờ hợp đồng về phía anh. “Em không muốn gia hạn nữa.” Minh nhíu mày, nhưng không tỏ ra ngạc nhiên. Anh chậm rãi nói: “Anh biết em muốn tự do, nhưng anh cần em ở lại thêm một năm nữa.
Công ty đang có những dự án quan trọng, và sự hiện diện của em giúp anh rất nhiều trong mắt đối tác.” Linh lắc đầu, giọng kiên quyết: “Em hiểu, nhưng em không thể tiếp tục sống như thế này. Ba năm qua, em đã làm tròn vai trò của mình. Em muốn sống cuộc đời của chính mình.” Minh im lặng một lúc, rồi đưa ra một đề nghị bất ngờ: “Nếu em ở lại, anh sẽ trả hết số nợ còn lại cho gia đình em. Số tiền đó không nhỏ, và anh biết em đang lo lắng về nó.” Linh sững người.
Cô biết gia đình mình vẫn còn nợ một khoản lớn, và đó là lý do cô chấp nhận cuộc hôn nhân này. Nhưng cô không muốn bị mua chuộc thêm nữa. Cô đang định trả lời thì cánh cửa phòng khách mở toang, bà Hoàng bước vào, khuôn mặt lạnh lùng. Bà nhìn Linh với ánh mắt khinh thường: “Tôi đã nghe hết.
Con trai tôi, con không cần phải van xin con bé này. Nó chỉ là một đứa con gái nhà nghèo, không xứng đáng với gia đình chúng ta.” Linh đứng dậy, đối mặt với bà Hoàng, giọng run nhưng cương quyết: “Thưa bác, con biết con không xứng đáng với gia đình này. Nhưng con không phải là người để mua bán. Con có quyền quyết định cuộc đời mình.” Bà Hoàng cười nhạt: “Quyền quyết định?
Cô nghĩ cô có quyền gì khi gia đình cô nợ nần chồng chất? Nếu không có con trai tôi giúp đỡ, gia đình cô đã phá sản từ lâu.” Linh cảm thấy nghẹn ngào, nhưng cô không muốn khóc trước mặt họ. Cô nhìn Minh, người vẫn im lặng, rồi quay sang bà Hoàng: “Con biết ơn những gì gia đình đã giúp, nhưng con không thể tiếp tục sống trong sự khinh miệt này. Hợp đồng sẽ hết hạn, và con sẽ rời đi.” Bà Hoàng nhếch mép: “Cô nghĩ cô có thể đi dễ dàng sao?
Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cô làm con dâu thực sự. Cô chỉ là một cô gái bán mình để trả nợ.” Linh run lên vì tổn thương, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Hoàng: “Con không bán mình. Con đã làm việc chăm chỉ để trả nợ, và con sẽ tiếp tục làm như vậy.
Con không cần sự chấp nhận của bác.” Bà Hoàng tức giận, nhưng trước khi bà kịp nói thêm, Minh lên tiếng: “Mẹ, xin mẹ để con nói chuyện với Linh riêng.” Bà Hoàng nhìn con trai, rồi lạnh lùng bỏ đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, bà quay lại nói: “Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cô làm con dâu thực sự.” Khi bà Hoàng rời đi, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Linh đứng đó, hai tay siết chặt, cố kìm nén những giọt nước mắt. Minh đứng dậy, bước lại gần cô, giọng nhẹ nhàng hơn: “Linh, anh xin lỗi vì những gì mẹ anh nói. Anh biết em đã chịu đựng nhiều.” Linh lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Không phải lỗi của anh.
Em biết bác không bao giờ chấp nhận em. Em chỉ muốn kết thúc mọi chuyện một cách êm đẹp.” Minh nhìn cô, ánh mắt có gì đó khác lạ, nhưng anh không nói ra. Anh ngồi xuống ghế, thở dài: “Anh hiểu em muốn tự do, nhưng anh thật sự cần em ở lại. Không chỉ vì công ty, mà còn vì… anh không muốn mất em.” Linh ngạc nhiên nhìn anh.
Đây là lần đầu tiên anh nói như vậy. Trong ba năm qua, họ luôn giữ khoảng cách, chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Nhưng giây phút này, cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của anh. Cô im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh Minh, em biết anh tốt với em, nhưng em không thể tiếp tục sống trong bóng tối của hợp đồng.
Em muốn được yêu thương thật lòng, được sống tự do.” Minh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm: “Anh hiểu. Anh sẽ không ép em. Nhưng anh muốn em biết rằng, anh luôn ở đây nếu em cần.” Linh mỉm cười, lần đầu tiên sau ba năm, cô cảm thấy nhẹ nhõm. Cô biết mình vẫn còn tình cảm với Minh, nhưng cô không muốn bị lợi dụng thêm nữa.
Cô quyết định sẽ đứng vững trước áp lực của bà Hoàng, khẳng định quyền quyết định của mình. Cô nhìn Minh, nói: “Cảm ơn anh. Em sẽ suy nghĩ về đề nghị của anh, nhưng em không hứa điều gì.” Minh gật đầu, không nói thêm. Linh cúi xuống nhặt tờ hợp đồng, cất vào túi xách, rồi quay người bước ra cửa.
Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, nhưng cô biết mình đã đi đúng hướng. Khi Linh vừa bước đến cửa, cánh cửa lại mở ra, bà Hoàng đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn cô. Bà Hoàng bước vào phòng, tuyên bố sẽ không bao giờ chấp nhận Linh làm con dâu thực sự.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hết hạn, tôi trở thành vợ thật của tổng tài!