📖 Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng
Bí mật quá khứ
Minh Anh nhìn màn hình điện thoại, giọng phóng viên vẫn vang lên đầy ẩn ý: “Cô Minh Anh, tôi có một số thông tin thú vị về cô và gia đình chồng cô. Liệu cô có muốn trao đổi một chút?” Cô hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với những chuyện tầm phào.” Cô cúp máy, nhưng lòng đầy lo lắng. Cô biết rằng nếu phóng viên có thông tin gì đó, rất có thể là do kẻ xấu đứng sau. Cô quyết định gọi cho Hoàng Minh, người đang ở công ty.
Khi anh nghe máy, giọng anh vẫn lạnh lùng nhưng có chút quan tâm: “Có chuyện gì?” Minh Anh kể lại cuộc gọi, và anh im lặng một lúc rồi nói: “Đừng lo, tôi sẽ xử lý. Chiều nay anh sẽ đón em, chúng ta cần nói chuyện.” Chiều muộn, Hoàng Minh lái xe đưa Minh Anh đến một quán cà phê cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ ở quận 3. Quán có vẻ đã lâu đời, với những bức tường gạch trầm mặc và ánh đèn vàng ấm áp. Họ chọn một góc khuất, gọi hai ly cà phê sữa đá.
Minh Anh nhìn quanh, cảm nhận không khí cổ kính, rồi quay sang Hoàng Minh, người đang trầm ngâm. Anh bắt đầu kể, giọng trầm và chậm rãi: “Anh từng có một người con gái anh yêu, tên là Linh. Chúng anh quen nhau từ thời đại học, cô ấy là một người bạn học cùng khoa. Anh đã yêu cô ấy rất sâu đậm, nhưng rồi cô ấy mất trong một tai nạn giao thông.” Minh Anh nghe mà tim thắt lại, cô không ngờ anh lại có quá khứ đau buồn như vậy.
Hoàng Minh tiếp tục, ánh mắt xa xăm: “Nhưng cái chết của cô ấy không đơn giản. Anh đã điều tra và phát hiện ra có những điểm bất thường. Có người đã cố tình gây ra tai nạn đó.” Minh Anh sững sờ, cô hỏi: “Anh có biết ai không?” Hoàng Minh lắc đầu: “Anh chưa có bằng chứng, nhưng anh nghi ngờ có người trong gia tộc liên quan. Chú Hoàng Vũ của anh luôn muốn chiếm đoạt công ty, và anh ta có thể đã làm mọi cách để loại bỏ những người cản đường.” Minh Anh cảm thấy một nỗi sợ lạnh sống lưng, nhưng cô cũng cảm nhận được nỗi đau mà Hoàng Minh đang chịu đựng.
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy cảm thông. Minh Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay Hoàng Minh. Anh hơi giật mình, nhưng rồi cũng để yên. Cô nói nhẹ nhàng: “Anh Hoàng Minh, em hiểu cảm giác mất mát đó.
Em cũng từng cảm thấy bị bỏ rơi, khi cha mẹ em coi em như một món hàng để trả nợ. Nhưng anh không cô đơn, vì bây giờ chúng ta là vợ chồng, dù là hợp đồng, nhưng em sẽ ở bên anh.” Hoàng Minh nhìn cô, ánh mắt có chút dao động. Anh không ngờ cô lại nói những lời như vậy. Anh khẽ siết tay cô, thì thầm: “Cảm ơn em.” Khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa họ dường như được thu hẹp.
Minh Anh mỉm cười, rồi nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật. Em sẽ giúp anh.” Hoàng Minh gật đầu, một quyết tâm mới được hình thành. Họ cùng nhau bàn bạc kế hoạch điều tra, tạo nên một liên minh mạnh mẽ. Minh Anh cảm thấy mình không còn cô đơn, và cô tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách.
Khi họ rời quán, trời đã nhập nhoạng. Hoàng Minh mở cửa xe cho Minh Anh, cô bước lên và nhìn ra đường. Bỗng cô nhìn thấy một chiếc xe màu đen đậu đối diện, và trong xe là Hoàng Vũ, đang nhìn họ với nụ cười lạnh lẽo. Khi rời quán, Minh Anh nhìn thấy Hoàng Vũ đang ngồi trong xe đối diện, nhìn họ với nụ cười lạnh.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng!