📖 Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng
Cuộc gặp định mệnh
Chiều muộn, nắng vàng hắt qua cửa kính tòa nhà Hoàng Gia, tạo những vệt sáng dài trên sàn đá cẩm thạch. Minh Anh ngồi trên ghế chờ, tay siết chặt chiếc túi xách đã cũ. Cô vừa nhận cuộc gọi của cha mẹ, giọng họ gấp gáp: "Con phải đến đó, gặp người ta, ký giấy tờ gì đó. Nhà mình nợ họ, con phải trả." Cô biết mình bị đem ra làm vật thế chấp.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. Cánh cửa phòng họp mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi bước ra, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén. Anh ta nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, rồi nói: "Cô Minh Anh?
Mời vào." Minh Anh bước vào phòng họp, không khí lạnh lẽo khiến cô rùng mình. Người đàn ông tự giới thiệu là Hoàng Minh, tổng giám đốc tập đoàn Hoàng Gia. Anh ngồi xuống ghế chủ tọa, không mời cô ngồi, mà trực tiếp nói: "Tôi biết hoàn cảnh của cô. Cha mẹ cô nợ tôi một khoản tiền lớn.
Tôi có thể xóa nợ cho họ, nhưng đổi lại, cô phải ký hợp đồng hôn nhân với tôi." Minh Anh sững sờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh: "Tại sao tôi phải đồng ý? Tôi không phải món hàng để mua bán." Hoàng Minh nhếch môi, giọng mỉa mai: "Cô không có lựa chọn. Nếu không, cha mẹ cô sẽ phải ra tòa, và cô sẽ mất tất cả.
Tôi chỉ cho cô một cơ hội." Anh đẩy một tập tài liệu về phía cô. Minh Anh cầm lên, đọc lướt qua. Hợp đồng ghi rõ thời hạn một năm, cô phải đóng vai vợ anh trước mặt gia đình và xã hội. Đổi lại, anh sẽ trả nợ cho cha mẹ cô và chu cấp cho cô một khoản tiền hàng tháng.
Nhưng có một điều khoản khiến cô giật mình: "Trong thời gian hợp đồng, cô không được phép phát triển sự nghiệp riêng, phải tập trung hoàn thành nghĩa vụ làm vợ." Minh Anh đặt tài liệu xuống, nhìn anh: "Điều khoản này không công bằng. Tôi muốn sửa đổi." Hoàng Minh nhướng mày: "Cô dám đàm phán với tôi?" Minh Anh gật đầu, giọng kiên định: "Tôi không phải người dễ bị bắt nạt. Nếu anh muốn tôi đồng ý, tôi cần tự do tài chính và cơ hội phát triển sự nghiệp. Tôi sẽ ký, nhưng tôi cần một xưởng thiết kế riêng và không bị cấm làm việc." Hoàng Minh nhìn cô một lúc lâu, rồi bất ngờ cười nhẹ: "Cô thú vị đấy.
Được, tôi đồng ý. Nhưng cô phải hoàn thành tốt vai trò của mình." Anh sửa lại hợp đồng, thêm điều khoản cho phép cô làm việc tự do. Minh Anh cầm bút, nhưng tay cô run nhẹ. Cô biết mình đang đặt cược cả tương lai.
Cô ký tên, rồi đẩy hợp đồng về phía anh. Hoàng Minh cũng ký, rồi đứng dậy: "Chúc mừng cô, bà Hoàng." Anh nói, giọng mỉa mai. Minh Anh không đáp, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Sau khi ký hợp đồng, Hoàng Minh đưa cho Minh Anh một chiếc thẻ đen: "Đây là thẻ của tôi, cô có thể dùng để chi tiêu.
Nhưng nhớ, mọi thứ phải kín đáo. Không ai được biết chúng ta là vợ chồng giả." Minh Anh nhận lấy, cảm nhận sự lạnh lùng trong giọng nói anh. Cô biết giữa họ chỉ là giao dịch, không hơn. Nhưng khi anh nhìn cô, ánh mắt anh có chút gì đó khác, không còn sắc bén như ban đầu.
Cô tự hỏi liệu anh có thực sự tàn nhẫn như vẻ ngoài. Hoàng Minh bỗng nói: "Tôi sẽ cử người đưa cô về. Ngày mai, tôi sẽ đến đón cô để ra mắt gia đình. Ông nội tôi đang ốm, ông muốn gặp cháu dâu." Minh Anh gật đầu, không nói gì.
Cô đứng dậy, định bước ra cửa thì anh gọi giật lại: "Khoan đã." Cô quay lại, anh tiến đến gần, hạ giọng: "Nhớ giữ bí mật. Nếu không, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở hợp đồng này." Minh Anh cảm nhận hơi thở anh phả vào mặt, tim cô đập nhanh hơn. Cô lùi lại một bước, gật đầu rồi vội vã rời đi. Trong thang máy, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô đã đạt được mục đích, nhưng cô biết mình vừa bước vào một trò chơi nguy hiểm. Minh Anh bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chiều chói chang khiến cô nheo mắt. Cô lấy điện thoại ra, định gọi cho bạn thân thì một tin nhắn hiện lên từ số lạ. Tim cô bỗng đập thình thịch.
Ngay sau khi ký, Minh Anh nhận được tin nhắn đe dọa từ một số lạ, cảnh báo cô tránh xa Hoàng Minh.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng!