📖 Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng
Cô ấy đã đứng lên
Ông nội Hoàng Minh đặt tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn Minh Anh. Bà vẫn đứng, tay nắm chặt quai túi xách. Ông lên tiếng, giọng trầm: “Cháu có biết những gì báo chí viết về cháu không?” Minh Anh hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh. Cô biết đây là lúc quyết định.
Cô nhìn thẳng vào mắt ông, không né tránh. “Cháu biết, thưa ông. Nhưng đó là những lời vu khống.” Ông nội cầm một tờ báo lên, chỉ vào dòng tít lớn: “Vu khống? Vậy cháu giải thích thế nào về những bức ảnh này?” Minh Anh nhìn thoáng qua, thấy hình ảnh cô trong một bữa tiệc sang trọng, bên cạnh một người đàn ông lạ.
Cô nhớ lại đó là một buổi gặp gỡ khách hàng, nhưng góc chụp khiến mọi thứ trở nên mờ ám. Cô đáp: “Đó là một buổi gặp gỡ công việc, thưa ông. Cháu có thể chứng minh.” Ông nội lắc đầu, giọng nghi ngờ: “Cháu nói dối. Ta đã cho người điều tra, và những gì ta thấy không chỉ là một buổi gặp gỡ.” Ông mở tập tài liệu, bên trong có nhiều bức ảnh và một bản sao hợp đồng.
Minh Anh sững người khi thấy hợp đồng hôn nhân của cô và Hoàng Minh bị chụp lén. Cô biết đây là do Hoàng Vũ sắp đặt. Cô cố gắng giải thích: “Thưa ông, đây là hợp đồng riêng tư giữa cháu và Hoàng Minh. Nó không liên quan đến những tin đồn.” Ông nội gằn giọng: “Hợp đồng?
Ta không biết cháu và thằng Minh lại có một thỏa thuận như thế. Điều đó càng chứng tỏ cháu chỉ quan tâm đến tiền bạc.” Minh Anh cảm thấy bất lực, nhưng cô không hạ mình. Cô đứng thẳng người, nhìn ông nội: “Thưa ông, cháu hiểu sự nghi ngờ của ông. Nhưng cháu xin ông cho cháu một cơ hội để chứng minh sự trong sạch.
Cháu sẽ không dùng lời nói, mà bằng hành động.” Ông nội nhướng mày: “Hành động gì?” Minh Anh hít một hơi, trình bày kế hoạch: “Cháu sẽ tổ chức một dự án thiết kế từ thiện cho trẻ em vùng cao. Dự án này sẽ mang lại lợi ích cộng đồng và giúp cải thiện hình ảnh của tập đoàn. Cháu sẽ tự mình thực hiện, không cần sự giúp đỡ của Hoàng Minh.” Ông nội cười nhạt: “Cháu nghĩ một dự án từ thiện có thể xóa tan mọi tai tiếng sao?” Minh Anh kiên định: “Nó sẽ chứng minh rằng cháu không chỉ là một cô gái ham tiền. Cháu có năng lực và tâm huyết.
Nếu ông cho cháu một tuần, cháu sẽ chứng minh điều đó.” Ông nội im lặng một lúc, rồi nói: “Một tuần. Nếu không thay đổi được tình hình, cháu phải rời khỏi nhà này.” Minh Anh gật đầu: “Cháu đồng ý.” Cô biết mình vừa chấp nhận một thử thách khó khăn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Ông nội đứng dậy, nhìn Minh Anh một lần nữa, ánh mắt có phần dịu đi dù không nói gì. Ông nói: “Ta hy vọng cháu giữ lời.” Rồi ông rời khỏi phòng khách, để lại Minh Anh đứng đó với trái tim đập loạn.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng biết rằng mọi chuyện mới chỉ bắt đầu. Cô nhận ra rằng mình không thể dựa dẫm vào Hoàng Minh, dù anh có thể đang cố gắng giúp cô. Cô phải tự mình đứng lên. Cô ngồi xuống ghế, mở laptop, bắt đầu phác thảo ý tưởng cho dự án từ thiện.
Cô nghĩ về những đứa trẻ vùng cao, về những ngôi trường thiếu thốn. Cô muốn tạo ra một không gian học tập ấm áp và đầy màu sắc. Cô vẽ những bản phác thảo, tính toán chi phí, lên kế hoạch chi tiết. Mỗi nét vẽ là một lời khẳng định với chính mình: cô sẽ không để ai coi thường.
Cô sẽ chứng minh giá trị của mình. Dù có phải đối mặt với Hoàng Vũ hay bất kỳ ai, cô sẽ không lùi bước. Cô tự nhủ: “Mình có thể làm được.” Minh Anh chìm đắm trong công việc, quên mất thời gian. Đến khuya, cô mới ngẩng lên, nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài trời tối đen, chỉ có ánh đèn đường leo lét. Cô mở điện thoại, thấy tin nhắn từ Hoàng Minh: “Anh biết em có thể làm được. Đừng lo, anh sẽ ở bên em.” Cô mỉm cười, nhưng không trả lời. Cô biết mình cần phải tự lập.
Cô định tắt máy thì nhận được một email từ một địa chỉ lạ. Tiêu đề: “Cơ hội cho em.” Cô mở ra, bên trong là một lời mời tham gia một cuộc thi thiết kế quốc tế, với giải thưởng lớn. Cô sững người, tim đập nhanh. Đây có thể là cơ hội để cô chứng minh tài năng của mình.
Nhưng cô tự hỏi: ai đã gửi email này? Cô nhìn kỹ địa chỉ, nhưng không quen. Cô phân vân, không biết có nên tin hay không. Cuối cùng, cô quyết định sẽ tìm hiểu.
Cô lưu email lại, rồi tắt máy. Cô đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. Cô thì thầm: “Mình sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.” Sau khi ông nội rời đi, Minh Anh tự nhủ sẽ không để ai coi thường mình, và bắt tay ngay vào kế hoạch. Cô mở laptop và bắt đầu phác thảo dự án từ thiện.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng!