📖 Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng
Bữa tiệc gia tộc
Sảnh tiệc khách sạn lộng lẫy, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch, tạo nên không gian xa hoa bậc nhất Sài Gòn. Minh Anh khoác tay Hoàng Minh bước vào, cảm nhận hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ nụ cười tự tin trên môi. Bộ váy màu xanh ngọc cô chọn tôn lên làn da trắng và vóc dáng thanh mảnh, nhưng trong lòng cô vẫn không khỏi lo lắng.
Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào giới thượng lưu, nơi mà mỗi ánh nhìn đều có thể là sự đánh giá, mỗi lời nói đều có thể là cạm bẫy. Hoàng Minh vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng bàn tay anh khẽ siết chặt tay cô, như một lời trấn an. Minh Anh thầm nhủ: 'Mình phải mạnh mẽ, không thể để ai xem thường.' Cô bước đi, đầu ngẩng cao, chuẩn bị đối mặt với thử thách phía trước. Bữa tiệc đang diễn ra trong không khí sang trọng, Minh Anh nhanh chóng nhận ra những ánh mắt dò xét từ các quý bà, quý cô xung quanh.
Họ thì thầm với nhau, có người còn khẽ nhếch môi cười khẩy. Minh Anh không để tâm, cô tập trung vào mục tiêu của mình: tạo ấn tượng với những đối tác quan trọng của tập đoàn. Cô nhận thấy một người đàn ông trung niên đang đứng một mình bên quầy rượu, nhìn quanh có vẻ chán chường. Theo như thông tin cô tìm hiểu trước đó, đó là ông David, đối tác chiến lược của tập đoàn Hoàng Gia, người có ảnh hưởng lớn đến các dự án mới.
Minh Anh quyết định tiếp cận. Cô rời tay Hoàng Minh, bước về phía ông David với nụ cười thân thiện: 'Chào ông, tôi là Minh Anh, vợ của Hoàng Minh. Tôi rất hân hạnh được gặp ông.' Ông David nhìn cô với ánh mắt tò mò: 'Chào cô, tôi đã nghe nhiều về cô. Cô có vẻ khác biệt so với những người trong giới này.' Minh Anh mỉm cười, bắt đầu cuộc trò chuyện về thiết kế nội thất, một chủ đề mà cô am hiểu.
Cô khéo léo lồng ghép những ý tưởng mới cho dự án của tập đoàn, khiến ông David thích thú. Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau: 'Chào cháu, chú nghe nói cháu đã kết hôn, sao không giới thiệu cho chú biết vợ cháu?' Minh Anh quay lại, thấy một người đàn ông đứng tuổi, ánh mắt sắc lạnh, đó chính là Hoàng Vũ. Hoàng Vũ nhìn Minh Anh từ đầu đến chân, rồi lên tiếng với giọng mỉa mai: 'Chà, cháu dâu của chú trông xinh đấy, nhưng nghe nói gia đình cô đang nợ nần chồng chất. Liệu cô có thực sự yêu cháu trai chú hay chỉ vì tiền?' Lời nói của hắn khiến nhiều người xung quanh chú ý, họ bắt đầu bàn tán.
Minh Anh cảm thấy máu dồn lên mặt, nhưng cô cố giữ bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Vũ, đáp: 'Chú Hoàng Vũ, tôi hiểu sự quan tâm của chú, nhưng tôi nghĩ chuyện tài chính của gia đình tôi là chuyện riêng. Còn về tình cảm, tôi và Hoàng Minh đến với nhau bằng sự chân thành, không phải vì vật chất.' Hoàng Vũ cười khẩy: 'Chân thành? Cô nghĩ tôi tin sao?
Tôi đã điều tra về cô, gia đình cô phá sản, nợ ngân hàng hàng tỷ. Cô đến với Hoàng Minh chẳng qua là để trả nợ.' Hắn cố tình nói to, khiến nhiều người nghe rõ. Minh Anh đứng im, tay siết chặt, cô không muốn làm to chuyện nhưng cũng không thể im lặng. Cô nhìn quanh, thấy Hoàng Minh đang đứng cách đó không xa, ánh mắt anh tối lại.
Cô hít một hơi, rồi mỉm cười, nói với giọng bình tĩnh: 'Chú nói đúng, gia đình tôi có nợ nần, nhưng đó là chuyện của tôi. Tôi không muốn lợi dụng ai, và tôi tin rằng với tài năng của mình, tôi sẽ tự trả được nợ. Còn về chuyện tình cảm, đó là chuyện riêng của tôi và chồng tôi.' Cô quay sang ông David, tiếp tục cuộc trò chuyện như không có chuyện gì xảy ra, khiến ông David có vẻ ấn tượng. Hoàng Vũ tức giận nhưng không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng bỏ đi.
Sau khi Hoàng Vũ bỏ đi, bữa tiệc vẫn tiếp tục, nhưng không khí trở nên căng thẳng. Minh Anh cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng cô vẫn còn run. Cô nhận ra rằng cuộc sống này không hề dễ dàng. Khi bữa tiệc gần kết thúc, Hoàng Minh tiến đến bên cô, kéo tay cô ra ban công.
Ban công vắng vẻ, chỉ có hai người. Hoàng Minh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lạnh lùng: 'Cô có gì muốn nói với tôi không?' Minh Anh biết anh đang nói về chuyện nợ nần. Cô thở dài, nhìn thẳng vào mắt anh: 'Tôi xin lỗi vì đã không nói cho anh biết. Nhưng đó là chuyện của gia đình tôi, tôi không muốn liên lụy đến anh.
Tôi sẽ tự mình giải quyết.' Hoàng Minh nhíu mày: 'Cô nghĩ cô có thể tự giải quyết một khoản nợ lớn như vậy? Cô có biết rằng nếu chuyện này lộ ra, nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của gia tộc tôi không?' Minh Anh cúi đầu, giọng nhỏ: 'Tôi biết. Tôi xin lỗi. Nhưng tôi không có ý lợi dụng anh.
Tôi chỉ muốn giúp gia đình tôi, và tôi nghĩ hợp đồng của chúng ta là cách tốt nhất.' Hoàng Minh im lặng một lúc, rồi nói: 'Cô có biết rằng tôi ghét nhất là bị lừa dối không?' Minh Anh ngẩng đầu, nhìn anh: 'Tôi không lừa dối anh. Tôi chỉ không nói ra tất cả. Nhưng tôi hứa, tôi sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến anh hay tập đoàn.' Hoàng Minh nhìn cô, ánh mắt có phần dịu lại. Anh thở dài: 'Tôi không cần cô phải tự mình giải quyết.
Chúng ta đã ký hợp đồng, tôi sẽ lo cho cô. Nhưng từ nay, cô phải thành thật với tôi, không được giấu bất cứ điều gì.' Minh Anh ngạc nhiên nhìn anh, không ngờ anh lại nói vậy. Cô gật đầu: 'Tôi hiểu. Cảm ơn anh.' Hoàng Minh không nói gì thêm, chỉ nhìn cô một lúc rồi quay vào trong.
Minh Anh đứng đó, cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng cũng có chút ấm áp trong lòng. Minh Anh đứng trên ban công, nhìn theo bóng Hoàng Minh khuất dần. Cô thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng. Cô biết rằng Hoàng Vũ sẽ không dừng lại ở đó.
Cô lấy chiếc phong bì trong túi xách ra, nhìn lại tấm ảnh và dòng chữ đe dọa. Cô tự hỏi, liệu có phải Hoàng Vũ đã gửi nó? Cô cất phong bì vào túi, quyết tâm sẽ tìm ra sự thật. Cô quay người, chuẩn bị vào trong thì thấy Hoàng Minh đang đứng ở cửa, nhìn cô.
Hoàng Minh nhìn Minh Anh chằm chằm, chờ đợi câu trả lời, nhưng ánh mắt anh có phần dịu lại.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp đồng hôn nhân với tổng tài lạnh lùng!