Home Latest Popular Genres Analysis About
📚 My Bookshelf ⏳ Reading History Log In Sign Up
📖 Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Bí Ẩn

Chương 13: Bữa tối gia đình

954 words

← Previous Chapter📑 ContentsNext Chapter →
Sau khi gửi tin nhắn hẹn gặp Hoàng Vũ, Minh Anh chưa kịp thở phào thì điện thoại reo lên. Màn hình hiện tên Hoàng Phong. Cô bắt máy, giọng anh trầm ổn: “Mẹ tôi vừa gọi, yêu cầu tối nay cả hai phải về nhà ăn cơm. Chuẩn bị đi, tôi sẽ đón em.” Minh Anh khựng lại, tim đập nhanh. Cô chưa từng gặp mẹ chồng, chỉ nghe nói bà khó tính và luôn coi thường con dâu nghèo. Cúp máy, cô nhìn quanh quán cà phê quen thuộc, nơi cô vừa ngồi với Hoàng Vũ vài phút trước. Cảm giác bất an dâng lên. Liệu bữa tối này có phải là cái bẫy? Cô hít một hơi sâu, tự nhủ: “Mình đã quyết định, không thể lùi bước.” Cô nhanh chóng bắt xe về nhà, chọn bộ áo dài màu xanh thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Khi Hoàng Phong đến, anh nhìn cô một lượt, ánh mắt thoáng hài lòng. Anh không nói gì, chỉ mở cửa xe cho cô. Trên đường đi, không khí im lặng, Minh Anh cảm nhận được sự căng thẳng toát ra từ anh. Cô muốn hỏi về mẹ anh, nhưng lại thôi. Đến cổng biệt thự, cô thấy nhiều xe sang đậu, tiếng cười nói vọng ra. Hoàng Phong thì thầm: “Nhớ giữ bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn.” Bước vào phòng ăn, Minh Anh thấy một bàn tiệc thịnh soạn, xung quanh là những gương mặt xa lạ. Mẹ Hoàng Phong, bà Hoàng, ngồi ở đầu bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua cô. Bà không chào hỏi, chỉ lạnh nhạt: “Ngồi đi, đừng để thức ăn nguội.” Minh Anh cúi đầu chào rồi ngồi xuống cạnh Hoàng Phong. Bữa ăn bắt đầu trong không khí nặng nề. Bà Hoàng liên tục so sánh cô với con gái của bạn bà, chê bai xuất thân nghèo khó: “Con nhà tử tế thì phải biết nấu ăn, chăm chồng. Chứ không như ai kia, chỉ biết vẽ vời.” Minh Anh cắn môi, nhưng vẫn mỉm cười lịch sự: “Dạ, con sẽ cố gắng học hỏi.” Bỗng Hoàng Vũ, người đang ngồi đối diện, lên tiếng: “Chị dâu nói vậy là đúng rồi. Ai cũng có thế mạnh riêng. Tôi thấy chị ấy rất thông minh, lại xinh đẹp, xứng đáng với anh Phong.” Minh Anh cảnh giác, nhận ra sự giả tạo trong lời khen. Bà Hoàng hừ lạnh: “Thông minh? Chỉ là khéo mồm thôi.” Hoàng Vũ tiếp tục: “Mẹ đừng khắt khe quá. Nhân tiện đây, chị dâu, tôi có chuyện muốn trao đổi riêng với chị về việc thiết kế công ty. Chị có thể ghé phòng làm việc của tôi sau bữa ăn không?” Minh Anh thoáng chùn bước, nhưng nhớ đến kế hoạch, cô đáp: “Dạ, để con xem thời gian ạ.” Hoàng Phong đặt đũa xuống, giọng lạnh: “Chuyện công việc để hôm khác. Hôm nay là bữa cơm gia đình.” Hoàng Vũ cười xòa: “Anh nói đúng, tôi vô ý quá.” Nhưng ánh mắt ông ta nhìn Minh Anh đầy ẩn ý. Minh Anh cảm thấy như bị thao túng, cô biết mình phải cẩn thận. Bữa ăn tiếp tục với những lời xỉa xói của bà Hoàng, nhưng Minh Anh vẫn giữ được bình tĩnh, đáp trả khéo léo. Cô nhận ra Hoàng Vũ đang cố gắng tạo áp lực, nhưng cô không hề nao núng. Trong suốt bữa ăn, Hoàng Phong ngồi cạnh Minh Anh, im lặng nhưng thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cô, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy che chở. Khi bà Hoàng chê bai, anh nhẹ nhàng nắm tay cô dưới bàn, truyền cho cô sức mạnh. Minh Anh cảm nhận được sự đồng minh từ anh, dù anh không nói một lời. Sau bữa ăn, khi mọi người đứng dậy, Hoàng Phong kéo cô lại, thì thầm: “Em làm tốt lắm.” Chỉ ba từ ngắn ngủi nhưng khiến cô ấm lòng. Cô nhận ra rằng giữa họ đã có một sự tin tưởng nhất định, dù tình cảm chưa nảy nở. Minh Anh cũng nhận ra Hoàng Vũ đang cố gắng thao túng cô, và cô có cơ hội để thu thập thêm thông tin nếu chấp nhận lời mời sau này. Cô quyết định sẽ suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Khi mọi người giải tán, Minh Anh định ra về thì bà Hoàng bất ngờ gọi cô lại: “Khoan đã, con dâu.” Bà đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ được bọc vải nhung, ánh mắt phức tạp. Minh Anh ngạc nhiên, nhưng bà chỉ nói: “Đây là di vật của cha thằng Phong, cô giữ lấy.” Minh Anh cầm chiếc hộp trên tay, cảm nhận sự nặng nề lạ thường. Cô không hiểu tại sao bà Hoàng lại đưa cho cô, nhưng linh cảm mách bảo rằng vật này có liên quan đến bí mật của gia đình. Cô định mở ra xem thì Hoàng Phong bước tới, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp, thoáng chút bất ngờ. Anh không nói gì, chỉ đưa tay ra đỡ cô lên xe. Trong lòng Minh Anh dâng lên một nỗi tò mò mãnh liệt, nhưng cô biết mình phải kiềm chế. Cô cất chiếc hộp vào túi xách, hứa sẽ xem xét kỹ lưỡng khi về nhà. Cô cảm thấy rằng cuộc chiến này không chỉ đơn giản là chống lại Hoàng Vũ, mà còn có những bí mật sâu xa hơn đang chờ được khám phá. Sau bữa tối, mẹ Hoàng Phong bí mật đưa cho Minh Anh một chiếc hộp nhỏ và nói: 'Đây là di vật của cha thằng Phong, cô giữ lấy'.
← Previous Chapter📑 ContentsNext Chapter →
🐦 Twitter 💬 Facebook

💬 Reader Comments

Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Bí Ẩn!