📖 Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Bí Ẩn
Chương 7: Em gái anh
Minh Anh đứng lặng ở hành lang sau khi Hoàng Phong đóng sầm cửa, trái tim cô đập thình thịch vì vừa nhìn thấy em gái anh trong căn phòng cấm. Cô biết mình đã chạm vào vết thương sâu nhất của anh, nhưng cũng hiểu rằng em gái anh cần được giúp đỡ. Cô nhớ lại lời cảnh báo của anh: "Đừng bao giờ đến gần căn phòng đó nữa, và đừng tin bất kỳ ai trong nhà này, kể cả tôi." Nhưng làm sao cô có thể quên được hình ảnh cô gái nhỏ bé nằm bất động trên giường, xung quanh là máy móc y tế? Cô không thể khoanh tay đứng nhìn.
Cô cần phải làm gì đó. Sáng hôm sau, Minh Anh quyết định tìm gặp y tá riêng của em gái Hoàng Phong. Cô biết bà tên là Hương, một phụ nữ trung niên hiền lành, đã chăm sóc cho cô bé từ khi xảy ra tai nạn. Minh Anh tìm thấy bà đang ở nhà bếp, chuẩn bị bữa sáng cho mọi người.
Cô tiến lại, giọng nhẹ nhàng: "Bà Hương, cháu có thể nói chuyện với bà một chút không?" Bà Hương ngẩng lên, ánh mắt dò xét. "Cháu muốn hỏi về em gái của anh Phong. Cháu biết chuyện này rất riêng tư, nhưng cháu thực sự muốn giúp đỡ." Bà Hương thở dài, đặt chiếc thìa xuống. "Cô Minh Anh, tôi biết cô có lòng tốt, nhưng cô không nên xen vào chuyện này.
Anh Phong đã dặn tôi không được cho ai vào phòng đó." Minh Anh kiên trì: "Cháu hiểu, nhưng cháu chỉ muốn đọc sách cho em ấy nghe thôi. Cháu nghĩ điều đó có thể giúp em ấy tỉnh lại. Cháu hứa sẽ không làm phiền gì cả." Bà Hương nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. "Được rồi, nhưng cô phải hứa với tôi là sẽ không nói với anh Phong rằng tôi cho phép." Minh Anh mừng rỡ: "Cháu hứa." Chiều hôm đó, Minh Anh đứng trước cửa phòng em gái Hoàng Phong, do dự.
Cô hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng vẫn tối như lần trước, chỉ có ánh đèn ngủ leo lét.
Cô gái nhỏ nằm đó, gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt. Minh Anh kéo một chiếc ghế ngồi cạnh giường, mở cuốn sách cổ tích mà cô đã chọn. Cô bắt đầu đọc, giọng nhẹ nhàng, truyền cảm. Cô đọc về nàng công chúa ngủ trong rừng, về tình yêu và sự cứu rỗi.
Được một lúc, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Cô quay lại, tim đập thình thịch. Hoàng Phong đứng đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô. "Cô đang làm gì ở đây?" Giọng anh trầm xuống, đầy giận dữ.
Minh Anh đứng dậy, cố giữ bình tĩnh: "Tôi chỉ muốn đọc sách cho em ấy nghe. Tôi nghĩ điều đó có thể giúp ích." Hoàng Phong bước tới, nắm chặt tay cô: "Tôi đã nói cô tránh xa căn phòng này mà. Cô không có quyền can thiệp vào chuyện gia đình tôi." Minh Anh nhìn thẳng vào mắt anh, không hề nao núng: "Anh nói đúng, tôi không có quyền. Nhưng tôi không thể đứng nhìn em gái anh nằm đây một mình mà không làm gì.
Tôi biết anh lo sợ, nhưng tôi không phải là kẻ thù của anh." Hoàng Phong nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt dần dịu lại. Anh thả tay cô ra, thở dài: "Cô không hiểu đâu. Em ấy... em ấy đã bị tổn thương rất nặng.
Tôi không muốn ai làm em ấy tổn thương thêm." Minh Anh nhẹ nhàng: "Tôi hiểu. Tôi chỉ muốn giúp em ấy cảm thấy được yêu thương. Tôi hứa sẽ không làm gì có hại." Hoàng Phong im lặng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: "Được rồi. Nhưng nếu có bất cứ điều gì bất thường, cô phải báo cho tôi ngay." Minh Anh mỉm cười: "Cảm ơn anh." Từ đó, mỗi ngày Minh Anh đều vào phòng đọc sách cho em gái Hoàng Phong nghe.
Cô chọn những cuốn sách nhẹ nhàng, những câu chuyện cổ tích, những bài thơ. Cô kể cho cô bé nghe về cuộc sống bên ngoài, về những đóa hoa, về tiếng chim hót. Cô hy vọng những âm thanh quen thuộc sẽ đánh thức cô bé. Hoàng Phong đôi khi đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát.
Anh thấy Minh Anh kiên nhẫn, dịu dàng, và có điều gì đó trong lòng anh bắt đầu thay đổi. Một ngày, khi Minh Anh đang đọc câu chuyện về chú chim non tập bay, cô cảm thấy một bàn tay nhỏ bé khẽ nắm lấy tay mình. Cô ngừng đọc, tim đập loạn nhịp. Cô nhìn xuống, thấy những ngón tay của cô bé đang cử động.
Cô bé vẫn nhắm mắt, nhưng bàn tay đã nắm chặt lấy tay cô. Minh Anh mỉm cười, nước mắt lưng tròng. Cô nhẹ nhàng nói: "Em nghe được tiếng chị phải không? Chị biết em sẽ tỉnh lại." Cô bé vẫn im lặng, nhưng cái nắm tay đó như một phép màu.
Hoàng Phong bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đó, anh sững sờ. Anh tiến lại gần, quỳ xuống bên giường, nhìn em gái mình. "Tiểu Bảo, em nghe được tiếng chị ấy sao?" Giọng anh nghẹn ngào. Minh Anh nhìn anh, mỉm cười: "Em ấy đang cố gắng.
Tôi tin em ấy sẽ tỉnh lại." Hoàng Phong nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Lần đầu tiên, anh nhìn cô với sự biết ơn và có chút gì đó ấm áp. Anh khẽ nói: "Cảm ơn cô." Minh Anh lắc đầu: "Không có gì. Tôi chỉ làm những gì có thể." Từ khoảnh khắc đó, mối quan hệ giữa họ bắt đầu có những chuyển biến tích cực.
Hoàng Phong không còn giữ khoảng cách lạnh lùng như trước. Anh thường ngồi lại trong phòng, lắng nghe Minh Anh đọc sách, thi thoảng trao đổi vài câu. Anh bắt đầu tin tưởng cô hơn, và Minh Anh cũng cảm nhận được sự ấm áp tiềm ẩn trong con người anh. Minh Anh tiếp tục đọc sách cho em gái Hoàng Phong mỗi ngày.
Cô bé vẫn chưa tỉnh lại, nhưng những cử động nhỏ như nắm tay khiến cô hy vọng. Cô tin rằng tình yêu thương có thể làm nên điều kỳ diệu. Một ngày, khi Minh Anh đang đọc sách, em gái Hoàng Phong bất ngờ nắm nhẹ tay cô, khiến cả hai đều hy vọng.






💬 Reader Comments
Comments are coming soon. Join the discussion about Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Bí Ẩn!